20/06/2017

Miễn Phí 20 - 21



Điềm Đản | Can

20

Trong kí ức, có một dạo Thẩm Lạc Thâm rất mê đắm cảm giác say rượu.

Đó là hồi gã học năm hai ở Lâm thị, gần như cuối tuần nào cũng ngồi xe về quê kiếm Tư Tịch chơi. Khi ấy Tư Tịch nằm trong đảng cấp 3 ăn hành, chỉ có thể kiếm được chút thời gian rỗi rãi vào thứ bảy chủ nhật. Bọn họ cũng không đi ra ngoài chơi, chỉ mua 2 thùng bia và một đống chân gà đến nhà Thẩm Lạc Thâm, vừa uống vừa tán phét. Thoạt đầu, Tư Tịch lúc nào cũng đần thối mặt ra nhìn Thẩm Lạc Thâm uống như tưới hết chai này đến chai khác. Gã không thích uống loại lon, chỉ mua chai thuỷ tinh, bởi lẽ khi nào uống đến high rồi có thể tuỳ tiện đập một chai xuống đất, âm thanh ròn tan vang dội, cảm giác hết sức yomost.
25/05/2017

[Hoả Phụng đồng nhân] Tây Bắc vọng Trường An



Tây Bắc vọng Trường An
 (Hoả Phụng, seyo88 minh hoạ, Can)
Lữ Bố x Trương Liêu

19/05/2017

Miễn Phí 18 - 19


Điềm Đản | Can

18

Mặt mũi Tư Tịch thuộc loại hình ưa thích của phần lớn các bác gái. Mắt một mí nhưng không nhỏ, tướng tá cao ráo sống lưng thẳng tắp. Ai gặp cũng cảm thấy đứa nhỏ này rất sáng sủa đáng yêu.

Cho nên bộ dạng cậu khi đang mơ màng ngây dại có cảm giác đặc biệt moe moe.

Cảm nhận được lồng ngực Tả Ngôn liên tục rung động, Tư Tịch lơ đãng nhìn tuýp bôi trơn trân trối, "Màu tím, thật hợp hoàn cảnh." Rồi lại thuyết minh, "'Giàu vitamin E, nâng niu làn da bạn'".

Cậu cắn môi nghiêng người sờ mông mình, "...Chả biết thịt trong cúc có được tính là da thịt không nữa."

Tả Ngôn cười đến mức sắp không nén được tiếng nữa rồi.
16/05/2017

Miễn Phí 16 - 17



Điềm Đản | Can

16

Ánh sáng trong quán bar lờ mờ. Đủ thấy rõ mặt người.

Người Tả Ngôn bá vai cũng không lùn, tầm vóc tương đương, tóc chải ngược ra sau, để lộ vầng tràn đầy đặn. Thấy rõ mặt đối phương rồi, Thẩm Lạc Thâm nuốt rượu không trôi, sặc một cái gần chết, "Khụ... đậu, bấy bề, số mày đi đâu cũng kiểu gì vậy nè, quả đúng là..."

"Nín." Lường trước cái miệng thằng này chả nôn được lời gì hay hớm, Tư Tịch quát khẽ một tiếng, bốc một nhúm hạt dưa lên chặn mồm gã lại. Thẩm Lạc Thâm hứ hứ mấy tiếng làm động tác kéo khoá miệng, nhưng ý trêu ngươi trong mắt thì không ngừng lại được.
15/05/2017

Kỷ Permi 7-8

7. Khách sau rèm
Hầu hết tù nhân mới đều chưa rõ cách thức cai trị ở căn khám này. Từ lúc vào tù, mỗi ngày chúng đều bị giám ngục lôi ra giáo huấn, phản kháng thì lập tức dần cho mềm xương, những tưởng cuộc sống từ nay về sau sẽ chỉ có như thế, nào ai biết, tất cả chỉ là khởi đầu.
Dọn vệ sinh, xếp giường chiếu, nghe lệnh cai tù... Ngày nào cũng nhai đi nhai lại chừng đó thứ, đến nỗi hầu như thời gian hóng gió của tù nhân mới chỉ dùng để đi vệ sinh.
Hôm nay Tô Viễn đang bị tay cai tù mới mang vẻ ngoài đúng kiểu vừa xấu xí vừa dữ tợn hung hăng quát. "Cho mày nửa tiếng dọn sạch WC mày làm gì? Rác thải bên trong chất thành núi! Thằng khốn!"
Miệng chửi, tay thì quất dùi cui túi bụi vào bụng Tô Viễn. Cậu đau đến mặt trắng bệch, trán rỉ ra từng trận mồ hôi, nhưng vẫn không nói một câu. Chẳng phải câu ưa ra vẻ, chỉ là cậu biết, càng mở miệng sẽ càng kiếm cớ cho thằng đó ra tay.
Rác thải bên trong WC hiển nhiên không chất thành núi, nhưng hơn hai mươi bồn tiểu, muốn cọ sạch trong vòng nửa tiếng là việc không tưởng, cọ sạch rồi vẫn sẽ bị đánh, ngay cả Vương Quyết luôn nhìn Tô Viễn không vừa mắt cũng phải thấy thương hại dùm.