11/07/2017

Miễn Phí 22 - 23



Điềm Đản | Can
22

Lại một buổi cuối tuần, Tư Tịch rốt cuộc phải tham gia vào một hoạt động xã giao: họp lớp.

Cậu vắng mặt vụ họp lớp cấp 3 tổng cộng hai lần. Lần đầu là vì Tạ Vinh bệnh nên không đi được, lần thứ hai là vì công ty có một tờ khai phải sửa chữa đến lần thứ 11, cậu mà sửa không xong thì những việc tiếp theo không thể triển khai được. Mà sở dĩ thời gian họp lớp được chọn vào ngày hè không giống ai này, bởi vì hôm ấy cũng là sinh nhật giáo viên chủ nhiệm bọn họ - lão Hoàng.
 
Lão Hoàng là người huyện Diệp sát bên, đến khi bị trường cấp 3 Thu Thành bứng qua thì lớp Tư Tịch là lớp đầu tiên ông làm chủ nhiệm. Tính cách ông này rất hài hước, nhanh chóng hoà đồng với lũ học sinh nam. Đến khi tốt nghiệp liên hoan lần cuối, lớp trưởng chừng uống say bí tỉ đã khóc bảo rằng hàng năm phải mừng sinh nhật lão Hoàng, thế là quyết định ngày đó làm ngày họp lớp. Tư Tịch thật tình muốn hỏi tụi bây có quan tâm đến cảm giác của vợ ông Hoàng hay không hả. Có điều tình cảm của lão Hoàng với bọn họ cũng sâu đậm, thực sự trọng tình trọng nghĩa, năm nào cũng có mặt, bị đá vào đời chưa đầy hai năm thì họp lớp đã không còn lẫn quá nhiều đá đểu hay nghĩ một đằng nói một nẻo nữa. Cơ mà so với năm rồi thì nhân vật được nhắc đến lại nhiều hơn một người: đó là Chu Côn. Đầu đề không xoay quanh Chu Côn, mà là ông ba làm lớn của cậu ta. Ba cậu ta dạo gần đây quan lộ thuận lợi thăng lên chức phó chánh văn phòng, chủ yếu là tuổi vẫn còn trẻ, chưa thể nói trước ngày nào đó lại thăng thêm một bậc nữa. Lúc Tư Tịch an toạ, hai người bên cạnh đang bàn tán xôm tụ về việc này.

Tầm vóc Chu Côn trung bình, người mũm mĩm, đôi mắt dài nhỏ lóng lánh ánh sao đang quét quanh sảnh. Nhìn thấy Tư Tịch cậu ta ‘u woa’ một tiếng nhào đến ôm cậu, thâm tình hét lên, "Đại ca, nhớ anh muốn chết!"

Tư Tịch hự một tiếng đẩy cậu ta ra, lấy một ổ cứng trong túi, "Cầm lấy này, hàng lão Thẩm trữ năm nay, nóng hổi không đó."

Ổ cứng chứa gần 1 Tetrabytes phim nóng bỏng xứ mặt trời mọc của Thẩm Lạc Thâm. Hồi cấp 3 gã ta đặc biệt khoái thồn một đống GV AV loạn xạ cho Tư Tịch, bảo một là để học tập nghiên cứu, hai là "dùng vũ khí nước ngoài trả thù dân tộc", hoàn toàn mang tính học thuật thuần tuý. Có bận Tư Tịch đang ngồi chồm hổm trên tầng thượng xem phim trên laptop thì bị Chu Côn bắt gặp, lập tức bám lấy cậu gọi đại ca, gọi một phát đến hai năm. Một người chưa từng được các bạn nữ hoan nghênh như Chu Côn từ đó đẩy ra cánh cửa lớn của một thế giới mới, tính tình cũng từ thơ ngây mà pha trộn với đáng khinh. Đến giờ cậu ta vẫn là trai tân, nhưng kinh nghiệm coi phim đầy mình, lý thuyết kiến thức phong phú đến mức Tư Tịch phải có cảm giác xấu hổ sâu cmn sắc.

Cậu ta học ngành IT, là một trạch nam, thẳng tưng, sở dĩ chưa chơi bời là vì trong lòng vẫn bao phủ bởi một ánh trăng trắng ngần. Hiện tại "ánh trăng trắng ngần" cũng đã đến, Đường Thu Phong, vẫn giữ nguyên hình mẫu "đen, dài, thẳng" thời cấp 3, mắt to, mặt trứng ngỗng, đúng chuẩn nữ thần hoa khôi của lớp.

(*) Đen, dài, thẳng: có thể hiểu nôm na là tóc đen dài thẳng hoặc là tóc đen chân dài/thẳng, nói chung là một mẫu hình con gái được yêu thích *bắt nguồn từ Nhật*, hình mẫu tham khảo: Kikyo trong Inu Yasha.

"Lâu rồi không gặp, hai năm nay ở châu Âu thế nào?"

Cô nàng cầm ly nước đến ngồi bên cạnh Chu Côn, Tư Tịch rất tinh ý xoay người qua tám với một tên học bá đã lâu không gặp chuyện kiếm việc làm. Tiệc nhanh chóng bắt đầu, phục vụ bê một cái bánh kem hai tầng bự bành ki đến, hát chúc mừng sinh nhật, cầu nguyện, thổi tắt một ngọn nến tượng trưng, sau đó là nốc rượu. Khác với những bữa xã giao bình thường, những đứa bạn tranh thủ thời gian chạy vội về ghép lại thành hai bàn, đứa nào cũng uống thực lòng uống mạnh. Tư Tịch bị chuốc mấy chén rượu trắng, đầu muốn nổ tung, lại thêm Chu Côn tửu lượng cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, hai thằng kè nhau đi toilét xi xi, lỗ tai Tư Tịch lại hết được thanh tịnh.

Chu Côn lảm nhảm nguyên một tràng, nào là môi trường Châu Âu tốt, nhưng đồ ăn bên đó nuốt không trôi, toàn nằm mơ thấy được về ăn một bát mì Thu Thành; còn kể cậu ta qua kì thử việc rồi, vốn dĩ có thể tham gia một dự án trong một công ty phần mềm khá ngon, bản thân cậu ta cũng cảm thấy rất hứng thú với dự án này, kết quả là vừa hay tin Đường Thu Phong đang yêu ai đó thì chạy thục mạng về. Nói đến đây cậu ta còn rỏ vài giọt nước mắt, nói trên đời này còn ai ngu như em nữa hay không, thầm mến 6, 7 năm không dám bày tỏ, quá lắm là chỉ dám tag cô nàng vô mấy clip hay ho trên weibo, hoặc đi like dạo status bạn cô nàng, nhìn thì có vẻ tình cờ chứ mỗi lần like là phải kinh qua vô số lần đấu tranh nội tâm lẫn ngượng ngùng. Nói rồi cậu ta móc di động ra cho Tư Tịch coi, kể mình lưu lại hết tất cả những hình Đường Thu Phong từng đăng lên, ngày nào cũng phải lôi ra ngắm cả tỉ lần.

Nghe đến đây Tư Tịch cau mày, phán, "Mày bệnh vãi chưởng."

Chu Côn gạt lệ phẫn nộ xúc động vặc lại, "Em không có, tại anh đầu óc xấu xa á!"

"Ok ok tao xấu xa tao xấu xa. Nhưng chẳng phải vừa rồi ẻm chủ động bắt chuyện với mày sao, có triển vọng đó."

Nghe đến câu này vành mắt Chu Côn lại càng hoen đỏ, "Trước giờ lạnh nhạt, giờ lại nói chuyện với em... chẳng phải vì ba em sao?"

Tư Tịch lôi cậu ta ra ngoài cửa tiến hành thông não, bảo mày hai năm nay chả học được cái gì nên nết, trái lại còn thêm cái thói định kiến phụ nữ của lũ đàn ông. Chưa bàn đến chuyện Đường Thu Phong có như mày nghĩ hay không, cho dù có thì thế nào? Tình cảm vốn là lựa chọn của hai phía, mày phải có vốn liếng để người ta thích mình, cho dù là một miếng thịt heo thì cũng phải tươi rói đậy bằng cái vung dễ coi. Ba mày lợi hại cũng là một trong những vốn liếng của mày, quá ngon. Có phải mày được chọn đâu.

Chu Côn ngồi thụp xuống, nhụt chí ôm đầu kêu rên, "Xin anh đó đại ca à, anh an ủi kiểu này thà không có còn hơn."

Tư Tịch vung tay múa chân thông não một chập xong rất là sảng khoái, "Chưa kể ẻm yêu rồi thì sao chứ, trên đời này không có cặp đôi nào không phá hoại được, chỉ có tiểu tam không nỗ lực, hiểu không?"

"Em không thèm làm tiểu tam." Chu Côn hoang mang ngẩng đầu lên, "Đại ca à anh làm sao vậy, em thấy câu này của anh có ý gì đó!" Đoạn cậu ta vỗ đùi, những vì ú quá nên đứng không vững lại ngồi thụp xuống, "Em bỏ... lẽ nào anh gặp phải tiểu tam?"

Chu Côn vẫn duy trì tư thế đu bám trên người Tư Tịch đi hát karaoke, hơn chục mạng chen chúc trong phòng KTV hát hò gào rống một trận. Đứa nào đó từng ngồi chung bàn cùng với đứa nào đó bị ép hát bài xưa như trái đất "Hôm nay em phải gả cho anh", ai đó từng có thành tích bết bát nhưng không ngừng phấn đấu làm giáo viên cấp ba rất bình tĩnh rú một hơi bài "Biệt Ly" của A Đỗ. Mọi người đều hiểu ngầm trong bụng hết thảy đều là tình ca, cũng hiểu ngầm trong bụng là ai hát cho ai nghe. Tư Tịch mơ màng nằm trên sô pha, lòng thầm đếm xem những buổi hội họp như vầy còn được mấy lần.

Đếm một lúc lại thấy lòng xót xa.

Tàn cuộc cậu vẫn giữ một tư thế bất động, Chu Côn kéo cỡ nào cũng không nhúc nhích, bèn hỏi, có người đến đón cậu không.

Chỗ này cách nhà Tư Tịch rất xa, cậu vung tay, bảo đồ ngốc tao gọi xe được rồi, nhưng chưa kịp nói hết câu thì đã ụa ụa. Chu Côn vừa đưa khăn giấy cho cậu vừa bảo từ nhỏ cậu đã ghét mùi xăng dầu, thôi để em đưa anh về, nhé?

Tư Tịch lấy làm buồn cười lắm, nghĩ bụng "nhỏ" của mày là nhỏ cỡ nào, nhưng nghĩ lại thời cấp 3 đã trôi qua 6, 7 năm, thời gian chẳng dài nhưng mà cứ như đã cách nửa đời người, những ngày mặc đồng phục nghịch như quỷ sứ đã sớm thành dĩ vãng, những buổi đêm cày bài tập xong ngã xuống giường là ngủ một giấc thẳng cẳng không mộng mị cũng chẳng thể tìm lại được nữa.

Dạo gần đây tâm trạng của cậu có hơi kì quặc, kì quặc đến mức không thể khống chế được. Đang tự phỉ nhổ bản thân thì di động Chu Côn reo lên, nghe xong cậu ta khó xử nhìn Tư Tịch, "Đại ca, anh em sắp tới rước em rồi, anh ngồi xe được chứ?"

Tư Tịch lườm cậu ta một cái, móc họng chạy ù vào WC.

Nôn rồi Tư Tịch gọi cho Thẩm Lạc Thâm, giọng ấm ách bảo tao không xong rồi, lẹ lẹ điều một cái phương tiện giao thông nào khỏi cần xăng tới. Nghe cậu bảo kiếm Thẩm Lạc Thâm, Chu Côn cũng lo lắng, nhất quyết ngồi chờ chung với cậu.

Xe của anh họ Chu Côn cũng đã đến rồi. Một chiếc Cayenne màu đen đậu ven đường bên kia. Một người đàn ông tứ tuần bước xuống xe, vẻ mặt lễ độ trao đổi với Chu Côn vài câu xong thì đứng chờ bên cửa xe.

Tư Tịch vẫn rất khó chịu, ruột cứ nhộn nhạo buồn nôn, nhưng cái gì ăn vào uống vào đều đã nôn ra hết, giờ có nôn cũng chỉ ra một chút dịch vàng. Chu Côn trúng gió lạnh tỉnh rượu, cứ lòng vòng quanh người cậu, nói bất chấp tất cả cậu ta quyết định về nước, quyết tâm giúp lão gia một tay gầy dựng sự nghiệp, mặc kệ đúng sai, tóm lại là một khởi đầu mới.

Tư Tịch mặc cho đối phương léo nhéo bên cạnh.

Vài phút sau, hoặc có lẽ là vài tiếng sau, từ đầu đường xa xa vọng lại tiếng còi xe dồn dập. Tiếng còi xe nghe chói lói dã man hơn cả còi ô tô. Tư Tịch ngẩng đầu lên nhìn, trong ánh đèn đường mờ căm lay lắc, cuối cùng Thẩm Lạc Thâm đã đến.

23

Gã ta vẫn ăn mặc gợi đòn như muôn thuở: áo thun bó sát cổ trễ phối với quần bò, cộng thêm một đôi giày lười bóng loáng.

Có điều gã không chỉ đi một mạng, đằng sau mô tô còn có một nam thanh niên nữa, Tư Tịch miễn cưỡng ngẩng đầu lên nhìn, thanh tú xinh đẹp, đang nhìn cậu bằng ánh mắt tình địch.

Thôi được rồi, cậu đã quen với điều đó.

Thẩm Lạc Thâm quay đầu lại chụt cậu ta một cái, "Bé yêu, chúng mình hẹn lần sau nhé?" Rồi quay qua nhìn Chu Côn mắt lập loè ánh sao bên cạnh, "Yô, mập cưng! Lâu rồi không gặp."

Tên nhóc kia lạnh mặt trừng Tư Tịch một cái, chân nhấn ga cực đại, rú một phát làm Tư Tịch muốn thủng màng nhĩ rồi mới bỏ đi một cách hoành tráng lệ.

Tư Tịch mặt trắng dã, hơi thở mong manh, "Đậu má mày Thẩm Lạc Thâm, sao mày không thể đáng tin một chút hả!?"

Thẩm Lạc Thâm đỡ cậu đứng dậy, "Vừa lòng mày chưa, tao đã đến tận cửa phòng rồi mà còn nhận điện thoại của mày, phóng không ngừng nghỉ đến đây đó."

Tư Tịch toan nói mày vác cái xác không đến thì có tác dụng khỉ gì, chiếc Cayenne bên kia cũng khởi động. Ánh mắt Chu Côn dính chặt đảo quanh hai người họ, rõ ràng là không nỡ đi về. Còn đang dùng dằng thì  cửa sổ băng sau đã hạ xuống, "Tiểu Côn."

Giọng nói người này vừa nặng nề lại quen tai. Thẩm Lạc Thâm đang gồng tay lên đỡ Tư Tịch trừng mắt ngó, lộ liễu đến mức ai cũng thấy, "Đờ mờ..."

Mặt Tần Kiều Tống còn trắng hơn cả Tư Tịch, không chỉ trắng dã, mà còn xanh xám tỏ rõ sự khó chịu. Chu Côn rành là sợ anh ta, khuôn mặt béo núc ních nhăn nhó hệt cái bánh bao thịt chui lên xe. Thẩm Lạc Thâm phẩy phẩy tay với cậu ta, mặt cứ như ăn shit, thối hoắc đến mức có thể ngửi ra được.

Đưa Tư Tịch đi thuê một phòng gần đó, Thẩm Lạc Thâm rót cho cậu hai cốc nước bự chảng, "Ngủ đi, cách giải rượu tốt nhất chính là ngủ, mấy thứ khác chỉ vất đi."

"Phải, mày là con ma men chính hiệu mà."

Thẩm Lạc Thâm thoát y sạch bách nằm úp xuống bên cạnh cậu, "Hôm nay ma men chính hiệu ngủ chung với mày nè, vui không?"

Tư Tịch kệ thây gã, mơ mơ màng màng nhìn trần nhà chăm chăm, "Thật tình tao không nghĩ đến chuyện thuê phòng ngủ. Biết trước thì tao đã tự đi rồi, không làm phiền mày."

Thẩm Lạc Thâm cười bảo, "Tại vì mày vốn không quen việc ngủ khách sạn. Mày là cục cưng ngoan được nuôi trong nhà mà, lại moa cái nào." Nói rồi còn moa vào tai Tư Tịch thật chứ.

"Cút xéo."

"Đúng là bị tao đoán trúng phóc rồi, di chứng thất tình của mày thật nghiêm trọng."

"Xàm quần gì vậy."

"Đừng có chối nhé. Tao không tin là mày không biết tại sao tao lại vội vàng giới thiệu bạn chịch cho mày, ngoài việc khuây khoả, còn là chặt đứt đường lui của mày."

Tư Tịch im lặng nhếch miệng lên cười.

Nếu như trên đời có người hiểu cậu hơn cả ba Tư, người đó chỉ có thể là Thẩm Lạc Thâm.

"Hồi đó mày bị Phương Húc Duệ đá, bản thân thì trốn một chỗ khóc như cái bánh tráng nhúng nước, lại còn bám víu chạy đến sân bay lén tiễn nó, chửi hoài mà không chịu thông. Khó khăn lắm mới yêu lại lần nữa, thế mà lại bị đá."

Theo logic thông thường, chia tay không phải là chuyện dễ dàng. Đau lòng buồn bã do dự, mong đợi đối phương hồi tâm chuyển ý, lại có khi bất chấp vướng mắc mà tha thứ cho đối phương một lần. Dù sao mỗi người đều có quyền được tha thứ. Tư Tịch không biết mình có thể làm những chuyện như vậy không, ví dụ như nguôi cơn rồi thì đi kiếm Tạ Vinh tái hợp, ví dụ như lần sau gặp lại Tạ Vinh thì suy sụp, ví dụ như qua một hồi vật vã, Tạ Vinh hối hận vì đã chia tay với cậu, cậu lại vật vã rồi đồng ý bắt đầu một lần nữa với anh ta.

Thế nhưng trên đời này không có nếu như. May mà hết thảy đều không xảy ra.

"Bọn mày làm hoà thì sao, chẳng nhẽ có thể vượt qua được gút mắc trong lòng? Mày có tin tái hợp chừng một năm rưỡi thôi, bọn mày lúc cãi nhau lại nhắc đến chuyện cũ không? Cơ mà đến lúc đó muốn chia tay thì không dễ như vậy đâu."

Phải, bởi vì giới hạn đã bị kéo xuống thấp rồi.

"Được rồi tao hiểu mà. Cho nên mày để Tả Ngôn chịch tao, tao cũng rất sướng, đa tạ mày... ồ kế?"

"Tao chưa bao giờ làm anh hùng vô danh. Ăn khuya, một tháng."

Tư Tịch cười lạnh một tiếng, trở tay ấn đầu thằng kia xuống nệm, "Mơ hả mậy."

Thời tiết tuần thứ hai trong tháng rất tốt, nắng chói chang gay gắt, đến mức cây cối trong khu cư xá đều uốn mình, vỏ cây cũng héo rũ, nhăn nhúm hệt như tờ giấy màu trong giờ thủ công hồi nhỏ. Tư Tịch cùng ông Tư gỡ hết toàn bộ chăn ga gối đệm trong phòng ngủ giặt sạch, rồi làm tổng vệ sinh nhà cửa từ trước ra sau, mồ hôi tuôn như suối, nhưng người lại thấy tràn trề năng lượng.

Tới gần trưa, Thẩm Lạc Thâm nhắn tin wechat, nói hôm nay là ngày lành tháng tốt, bảo cậu 3h chiều đến văn phòng gã một chuyến.

Tư Tịch hỏi để chi.

Thẩm Lạc Thâm lập tức nhắn lại, "Không phải lần trước mày bảo muốn kiếm việc sao, tao dự là mày cũng chơi đủ rồi."

Tư Tịch cười hế hế, nhắn tin thoại, "Nhớ tao thì cứ nói thẳng đi, chiều nay không gặp không về."

Cho dù Thẩm Lạc Thâm không nhắc, cậu cũng có ý định đi làm rồi. Cứ tiếp tục ở nhà ôn tập có hiệu quả hay không chưa bàn, thi công chức cũng đâu dễ vậy; thêm nữa là cậu không muốn để mấy người ông Tư lo lắng. Cũng giống như Chu Côn nói, bất kể tốt xấu thế nào, dù sao cũng phải có một khởi đầu mới. Quy mô văn phòng Thẩm Lạc Thâm đang dần dần mở rộng, số lượng nghiệp vụ cũng từ từ tăng lên, huống chi mảng truyền thông đủ thứ hầm bà lằng, cậu tự tin là mình có thể đóng góp một phần lực cho gã, trở thành một đối tác đạt chuẩn. Để tạo ấn tượng tốt với đồng nghiệp tương lai, lần đầu tiên cậu tỉ mỉ gội đầu cạo râu ủi đồ, mông má mình đẹp trai lồng lộn rồi mới chui ra khỏi toilét. Đến khi sắp đi thì má Tư nhìn cậu bằng ánh mắt hết sức kì quái, cậu biết tỏng là bà nghĩ cậu đi nơi khác rồi.

"Chơi cho đã nhé." Tư Tịch đóng cửa rồi bà còn ráng nói với theo, "Tối đừng về nhà ăn đấy."

Tiếp tân bảo là Thẩm tổng đang bàn công việc với người khác, Tư Tịch đáp không có gì, tôi đợi một lát vậy. Cô bé ngồi ở bàn tiếp tân có chất giọng rất cute, lễ phép nói với cậu, rằng Thẩm tổng có dặn kỹ, nếu là Tư tiên sinh đến thì nhất định phải đi thẳng vào trong kiếm gã.

Đầu óc Tư Tịch mơ hồ, nhưng cũng chẳng nghĩ nhiều, cứ vậy tuỳ tiện đi đến cửa phòng giám đốc. Cửa khép hờ, bên trong có tiếng nói chuyện trầm thấp, đẩy cửa ra, nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc xong thì sửng sốt hết 3 giây, rồi đóng cửa lại, quay trở về sảnh.

"Cái quỷ gì vậy?"

Tại sao Tả Ngôn lại ở đây.

Anh ta vận bộ đồ nghiêm túc màu ghi nhạt, tóc tai chắc là vừa mới sửa sang lại, hai bên pát cạo nhẵn nhụi, con người vốn đã đầy sức sống, nhờ vậy mà lại có thêm phần phong thái đẳng cấp. Chỉ là nhìn một thoáng như bóng nhạn lướt qua thôi, tim Tư Tịch đã đập nhanh hơn xí xi rồi.

Nửa tháng nay cậu với Tả Ngôn cũng có liên hệ, chủ yếu là cậu đăng status, Tả Ngôn để lại comment, hai người họ chỉ trao đổi vài câu. Không mặn cũng không nhạt.

"Không phải quỷ, là lão Tả nè." Thẩm Lạc Thâm còn hí hửng gửi kèm một cái ị-mâu le lưỡi.

"Nói trọng điểm."

"Hôm nay mày chải chuốt lồng lộn quá trời quá đất, thật không phụ lòng tao an bài buổi xem mắt này."

"...Xem mắt?"

"Cục cưng à, bao nhiêu lần mày vô thức chủ động nhắc đến lão Tả trước mặt tao rồi, mày ngại thì tao giúp mày tạo ra cơ hội vậy."

"Mày xác định là không phải đẩy tao vào hố lửa chứ?"

"Mày suy nghĩ nhiều quá. Tao chỉ đưa mày lên vỉ nướng thôi."

Tư Tịch đang cân nhắc nên đổi cách chửi Thẩm Lạc Thâm sao cho nhức nhối nhất, thì cửa phòng giám đốc lại bị kéo ra. Tả Ngôn đang nhìn cậu cười bảo, "Đã đến rồi, sao còn chưa vào?"

----------------------- 

Can: tốc độ up truyện chắc cũng ngang với con sên bò trên cây, thật là lực bất tòng tâm mà. Up chương mới là muốn nói rằng tui thích truyện này lắm, tui hong bỏ ngang đâu, chỉ là chưa biết đến chừng nào mới có thể tập trung vô làm nữa 😂😂😂😂